Chỉ cần là anh, dù trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt!

Chỉ cần là anh, dù trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt! Tại nhasachvn

Chỉ cần là anh, dù trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt!

Chỉ cần là anh, dù trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt!

Có những người mang danh nghĩa độc thân vì vẫn chôn giấu trong tim một mối tình không bao giờ có thể chạm đến…

_______________

“Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước.” Sưu tầm

Có đôi lúc em hay ngồi ngẩn ngơ nghĩ về sợi dây mang tên duyên phận ấy đã kết nối chúng ta, kết nối một sinh viên đang theo học tại trường Sư phạm, và một cô gái nhỏ hay quên như em lại bên nhau. Liệu rằng sợi tơ duyên này sẽ bền chặt và dài lâu hay mỏng manh và ngắn cũn cỡn?

Nhưng điều đó đối với em không quan trọng, em là một cô gái sống vì hiện tại. Bởi quá khứ của em là nơi tụ họp những gì thê lương nhất. Là những buổi trưa hè nóng rực phải một mình lê bước đến trường trong khi bạn bè đang được ba mẹ khoác áo, che ô. Là những lần chui rúc vào một góc yên tĩnh mà bật khóc vì những trận cãi vã của ba mẹ. Là khi phải sống, phải gánh vác nỗi lo của một người trưởng thành. Em phải kiếm tiền, phải mạnh mẽ, phải kiên trì, cố gắng. Vì ở những ngày tháng tăm tối ấy, em chỉ có một mình.

Còn tương lai ư? Em chưa bao giờ dám nghĩ xa xôi đến vậy. Tương lai của em hệt như một con đường dài luôn bị những áng mây mờ che khuất lối đi. Có thể đó là một con đường thẳng, hai bên hoa vàng trải khắp. Cũng có thể nó ngoằn ngoèo, nhiều sỏi đá và vật cản. Và cũng có thể nó không hề tồn tại.

Vì thế, em chỉ có hiện tại và anh. Ở hiện tại, em mới nhận ra mình vẫn đang được sống, được hít thở bầu không khí trong lành. Hẳn sẽ có nhiều người nói em có hướng nhìn bi quan về cuộc sống này quá. Nhưng em không hề dám chắc, em còn mạnh mẽ được đến khi nào.

Khi bên anh, em luôn được thoải mái làm chính mình. Em không cần phải cố gượng cười khi trái tim đang vụn vỡ, em không cần phải giấu nhẹm những tâm sự và luôn miệng nói rằng mình đang ổn. Anh luôn mang đến cho em cảm giác ấm áp giữa những cơn gió bấc mùa đông. Anh luôn nở nụ cười khi trông thấy em từ đằng xa, nụ cười ấy đã làm em điên đảo mỗi khi nghĩ tới.

Anh luôn là thế, luôn bên em theo cách nhẹ nhàng mà lại khiến em rung động nhất. Có đôi lúc, em bất chợt nhận ra anh hiểu em hơn cả em hiểu bản thân mình. Anh nhớ việc em dị ứng phấn hoa, nhớ việc em hay quên mang dây cột tóc, nhớ cả những món ăn mà yêu thích, nên trong mắt em anh luôn là chu đáo và tinh tế.

Khi một người mới quen nhìn vào mắt em, họ đều nói em có đôi mắt sâu hút và dường như tận cùng nó chôn giấu những nỗi buồn chưa được đặt tên. Em chỉ cười, bởi từ lâu em đã không thể nào nhớ lại và chia sẻ với ai về quá khứ của mình một lần nữa. Nhưng em lại lựa chọn kể hết thảy cho anh nghe.

Anh biết không? Anh là người đối tốt và dịu dàng với em nhất từ trước đến nay. Nhưng em vẫn không dám yêu anh, không dám cùng anh đi chung đoạn đường mang tên tương lai. Em thừa nhận mình là một người ích kỷ, không dám tiến đến yêu anh, lại không đành lùi bước. Cứ thế, em như thể một cái đuôi theo anh mỗi ngày với danh phận là tri kỷ.

Em là một người rất ít khi nói về bản thân mình, nhưng nếu em kể anh nghe về quá khứ, về sở thích của mình thì chứng tỏ em rất yêu, rất yêu anh…

Liệu anh có thể đợi em không? Đợi đến khi em đã hoàn toàn thoát khỏi những căn bệnh tâm lý đáng sợ, đợi đến khi em có đủ dũng khí để yêu anh. Có thể cho đến khi em đã trở thành một cô gái như thế, nhưng anh đã không còn chờ đợi được nữa thì cũng không sao. Em sẽ là người đợi anh, chỉ cần người đó là anh thì với em một trăm năm cũng như một cái chớp mắt.

Em đoán rằng khi đọc đến đây anh đã bật cười và nói em ngốc. Bởi vì em là cô gái hay quên nhất anh từng gặp, không cần đợi đến một trăm năm, chỉ cần khoảng độ mười năm nữa qua đi, em sẽ quên mất khuôn mặt anh, quên mất giọng nói, sở thích, và những lời hứa hẹn  giữa chúng ta. Anh đã nghĩ thế, phải không?

Dù khó khăn, nhưng em chỉ mong anh tin em lần này nhé? Đúng thật là em rất hay quên, em quên ăn, quên ngủ, quên cả việc chải lại tóc tai, đôi lúc còn vì người khác mà quên yêu lấy bản thân mình, nhưng em tuyệt đối không bao giờ quên anh!

Chỉ cần là anh, mọi thứ mà em phải đánh đổi đều là xứng đáng. Chỉ cần thanh xuân có anh, em không dám mưu cầu thêm bất kỳ điều gì, vì anh chính là là hạnh phúc lớn nhất mà em có được. Một cô gái đang ở tuổi chênh vênh và mất đi điểm tựa quan trọng nhất trong cuộc sống như em chỉ cần anh!

Viết bởi Tuyết Hồng

.