Em chỉ cần nắm tay anh, còn thế giới để anh lo!

Em chỉ cần nắm tay anh, còn thế giới để anh lo! Tại nhasachvn

Em chỉ cần nắm tay anh, còn thế giới để anh lo!

Gửi em, cô gái của anh!

Tệ thật! Anh lại nhớ em rồi!

Lúc này em đang vùi mình trong chiếc chăn ấm áp và ngủ ngon hay đang cố nén nước mắt sau những bộn bề lo toan của một ngày dài?

Ngoài trời là cơn bão đang thét gào dữ dội, chắc hẳn cô gái của anh đang sợ hãi lắm phải không?

Em chỉ cần nắm tay anh, còn thế giới để anh lo!

Trước khi anh gặp em, anh không hay để ý đến những cơn mưa, anh mặc nhiên để cho chúng đến và đi. Nhưng sau khi gặp em, anh luôn mong những cơn mưa ấy đừng đến, để em khỏi phải sợ hãi và thầm khóc. Mỗi khi trời mưa, anh chỉ mong có thể thật nhanh tiến đến bên em, để ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của em đang co ro trong một góc phòng.

Dù rất sợ những cơn mưa, nhưng em lại không hề ghét bỏ chúng. Bởi một cơ duyên nào đó đã khiến em mê mẩn loài hoa cẩm tú cầu, tri kỷ của những cơn mưa.

Nhâm nhi tách cà phê, nghĩ về ngày mà chúng ta cùng nhau đi dạo trên phố, ngang qua cửa hàng hoa, mắt em sáng rực lên vì thích thú. Lúc ấy, anh đã hỏi em thích loài hoa nào, em bảo em yêu cẩm tú cầu. Kể từ giây phút ấy đến mai sau này, trái tim anh đã mặc định rằng cẩm tú cầu là loài hoa đẹp nhất trong muôn vàn loài hoa.

Sau hôm ấy, mỗi khi có một cơn mưa qua đi, anh đều sẽ tặng em một bông cẩm tú cầu khô được ép trong từng trang nhật ký mùa hạ. Tuy nó không đẹp bằng hoa tươi, nhưng mỗi bông hoa là mỗi một tình yêu mà anh muốn gửi em. Em luôn nhận hoa bằng khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc, đôi mắt em lúc ấy là bầu trời bình yên và lấp lánh mà anh hằng mơ ước được một lần ngắm nhìn.

Anh biết, thời gian qua em đã rất cố gắng, cũng rất mệt mỏi khi phải một mình đương đầu với mọi thứ.

Anh biết, việc tiếp tục sống tiếp sau bao tổn thương của quá khứ là chuyện chưa bao giờ có thể trở nên đơn giản đối với em, nhưng em luôn miệng nói em sẽ làm được, dù có vất vả, gian lao như thế nào, em vẫn cố gắng sống tiếp. “Bởi, sinh mạng của mỗi người đều quý giá, anh ạ!”

Anh biết, em rất mạnh mẽ. Em không khóc khi vấp ngã, không nổi loạn khi bị đối xử bất bình. Em chỉ im lặng tổn thương và lẳng lặng tìm một góc khuất rồi bật khóc. Em nói em chỉ tự tin khi mỉm cười, còn khi khóc thì xấu lắm, em không muốn cho bất kỳ ai chứng kiến dáng vẻ bất lực và yếu đuối của mình.

Anh biết, em là một cô gái bị rối loạn lo âu bởi những thương tổn của người khác. Em sợ hãi khi một mình lê bước giữa dòng người qua lại dưới lòng thành phố. Em lo lắng cho sự an nguy của cụ bà xa lạ khi đang sang đường. Em hay cảm thấy sợ hãi khi bầu trời mang những cơn mưa đến.

Anh còn nhớ em từng nói “em thích ngắm mưa yên bình thôi!” Nhưng anh là một kẻ vô dụng, chẳng thể nào hiện thực hoá được mong ước này của em. Thử hỏi, có yên bình nào mà không cần trải qua giông bão đâu em?

Ai trong chúng ta cũng thế, mỗi người đều có những nỗi lo sợ và những vết thương khắc sâu trong tim mình. Thời gian có lẽ là phương thuốc mà hầu hết mọi người đều mong mỏi sẽ giúp mình chữa lành hết thảy những vết thương ấy, nhưng anh biết, em là một trong số ít những người không mong đợi bất cứ điều gì ở phương thuốc này.

Điều em cần sau một ngày dài mệt mỏi chỉ là một câu nói”em mệt rồi!” Và một cái ôm ấm áp, một giấc ngủ ngon đến sáng mai. Điều em cần sau những nỗ lực của mình cũng chỉ gói gọn trong một câu”anh biết em đã cố gắng hết sức rồi!” Những gì em cần chỉ có thế, em chỉ hy vọng có người thấu hiểu và công nhận mình.

Kể từ lúc này, em chỉ cần nắm tay anh, dù có phải chống lại cả thế giới cũng nên để một mình anh gánh vác! Anh luôn tin rằng tương lai chính là món quà mà em xứng đáng nhận được sau bao gian khó trong quá khứ. 

Em à! Em đã làm rất tốt rồi! Nhưng suy cho cùng, sau tất cả những gì mạnh mẽ nhất mà em luôn thể hiện thì em vẫn chỉ là một cô gái như bao người khác, em xứng đáng được che chở và yêu thương.

Bờ vai của anh là nơi để em dựa vào bất cứ khi nào em cần, nụ cười và ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh cũng chỉ dành cho mỗi em. Tất cả mọi thứ của anh, đều có thể là của em.

Anh sẽ ôm em mỗi khi cơn mưa ngang qua, anh sẽ hát em nghe bản tình ca da diết mà anh từng viết tặng riêng em vào mùa hạ, anh sẽ nắm tay em, tuyệt đối không để lạc mất em. Anh sẽ làm mọi thứ, vì đó là em!

Rồi em sẽ không cần phải chạy deadline mỗi tối, không cần phải lo lắng về cơm áo gạo tiền. Em sẽ không còn phải một mình đi về sớm tối. Hãy nhớ rằng việc của em chính là yêu anh, mãi mãi.

Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h Sách Hay 24h

Viết bởi Tuyết Hồng

.