Không phải vết thương nào cũng chảy máu

Không phải vết thương nào cũng chảy máu Tại nhasachvn

“Không phải vết thương nào cũng chảy máu. Và cũng không phải không chảy máu là không bị đau.”

“Không phải vết thương nào cũng chảy máu. Và cũng không phải không chảy máu là không bị đau.”

Hôm nay anh ấy đã kết thúc cuộc đời của chính mình. Khi nghe tin, mọi người đều rất sốc, nó như sét đánh ngang tai khiến mọi người không tin chuyện đó lại xảy ra đường đột như thế. Hôm qua anh ấy vẫn còn đi học, vẫn đặt thức ăn trên mạng, vẫn sinh hoạt bình thường và quan trọng nhất là anh ấy luôn cười nói vui vẻ, đối xử tốt với những người xung quanh.

Anh ấy đã uống thuốc ngủ để quên đi nỗi đau trần thế đã đem lại cho anh ấy, khi đưa anh đến bệnh viện thì mọi chuyện không thể còn cứu vãn được nữa. Anh ấy đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, hai mươi lăm tuổi.

Bây giờ tôi vẫn còn không tin là anh ấy đã không còn nữa, tôi khóc, tôi hối hận vô cùng, ước gì tôi nhận ra sớm hơn và có thể cứu rỗi được linh hồn anh ấy. Trước đây, tôi đã từng nghe anh nói là anh rất mệt, anh muốn từ bỏ mọi thứ, muốn ra đi nhưng tôi chỉ nghĩ đó là câu nói bình thường của người trẻ than thở về cuộc sống bởi cuộc sống của người trẻ là vô vàn những thách thức khi bước chân vào đời, họ mệt, họ than thở xíu thôi cho bớt mệt thôi. Ai ngờ rằng… đó lại là thật.

Lúc đó tôi còn ngây ngô nói “Anh cố gắng nên nào, người trẻ ấy mà, ai cũng mệt cả, ai cũng gặp phải những chuyện không may đó trong đời thôi”.

Tôi vô tâm quá!                                                          

Tôi đã không biết rằng lúc đó anh kiệt sức đến mức nào, lúc đó anh đã dũng cảm để nói ra nỗi lòng mình nhưng chẳng ai nghe anh cả, mọi người chỉ nghĩ là anh đang đùa thôi. Tuổi trẻ mà, họ sẽ có những suy nghĩ bồng bột và có những sự lựa chọn sai lầm – ai cũng nghĩ như vậy cả.

Sẽ có người nói anh trẻ người non dạ, sẽ có người nói anh nông cạn, sẽ có người nói anh chưa trưởng thành, sẽ có người nói anh chưa nghĩ thông… nhưng sau tất cả, mọi người đã giúp anh được gì cho anh ấy chưa? Mọi người có chịu hiểu và lắng nghe anh ấy? Anh ấy đã ra đi mãi mãi rồi, hãy để anh ấy yên nghỉ! Anh ấy đã quá mệt mỏi rồi, đừng làm cho anh ấy buồn thêm nữa!

Đừng nghĩ những người trẻ muốn kết thúc cuộc sống cuộc mình là yếu đuối bởi chúng ta chẳng biết họ đã phải trải qua những gì, đã cố gắng chịu đựng những nỗi đau đó ra sao. Con người ai mà chẳng biết đau, ai mà chẳng biết buồn, chỉ là họ có nói cho chúng ta biết và chúng ta có hiểu được nó hay không mà thôi.

Không phải vết thương nào cũng chảy máu

Một khi bạn thấy một ai đó như một người bạn của bạn chẳng hạn, người ấy từ một người sôi nổi, năng động bỗng chốc trở thành một người ít nói rồi họ nói là họ vô cùng mệt mỏi thì bạn hãy an ủi họ bằng chính tấm lòng của mình chứ đừng nói mấy câu đau lòng như “Ui dào, chuyện đấy bình thường mà, có to tát gì đâu mà buồn.” Bạn chỉ nghĩ đó là một câu nói đơn giản, vô tình và nó không có ý xấu nhưng người nghe nó sẽ suy nghĩ rất nhiều về câu nói đó, bởi lúc họ cần bạn quan tâm nhất thì bạn lại “thả” cho họ một câu nói mới đau lòng làm sao, họ đã đau khổ rất nhiều để có thể cất lời nhờ bạn giúp đỡ thì đừng “vô tư” nhé, hãy lắng nghe họ nói, nếu bạn không làm được thì một cái nắm tay hay một cái ôm cũng làm họ cảm thấy ấm lòng hơn một chút ít nhất là trong trái tim đã “đóng băng” cảm xúc kia, để họ biết rằng mình không cô đơn như họ nghĩ.

Không phải vết thương nào cũng chảy máu tại Sách Hay 24H, bạn đang đọc bài viết tản văn Không phải vết thương nào cũng chảy máu tại kênh thông tin review sách hay, đọc Sách Hay Online, sách hay nên đọc tại SachHay24H.com và thiết kế website tại Bigweb.com.vn hoặc đọc truyện cổ tích tại Cotich.net

Xem thêm: Những tác phẩm văn học kinh điển hay nhất mọi thời đại

“Dù xung quanh đầy người đó, dù lúc nào cũng bọc lớp vỏ vui vẻ, hài hước đó, nhưng cứ cảm thấy lạc lõng và mờ mịt. Mọi chuyện trở nên vô nghĩa. Chẳng ai hiểu, chẳng ai thấu. Cảm thấy ai cũng vô tình và “thừa thãi” với mình.”

Đó có thể là sự lựa chọn cuối cùng, sự lựa chọn duy nhất để họ tự giải thoát chính mình vì những phút giây hít thở, còn tồn tại đều làm họ rất đau.

Nếu chúng ta không thể giúp gì được cho những tâm hồn tan vỡ thì chúng ta không nên xát muối thêm nữa, đừng làm họ bận lòng nhiều hơn nữa vì họ đã quá đau khổ rồi. Con người sẽ có sức chịu đựng khác nhau, đối với một ai đó chuyện đó rất đỗi bình thường nhưng với một số khác thì nó đã quá sức chịu đựng. Sự cảm nhận về nỗi đau của mỗi người sẽ khác nhau, đừng nên so sánh nỗi đau của mình với một ai khác, đừng cười đùa trên trái tim đã rỉ máu của một ai đó. Như vậy chẳng khác nào chính ta đã gián tiếp đẩy họ xuống bờ vực sâu thẳm, làm như vậy chẳng khác nào là một tên sát nhân giết người không cần dùng vũ khí.

Vì vậy đừng tự ý áp đặt suy nghĩ của chính mình nên người khác, điều họ cần duy nhất là sự thông cảm và sẻ chia chứ không phải là dùng lời nói để họ tổn thương thêm. Lời nói có thể làm xoa dịu tâm hồn nhưng nó cũng có thể là con dao hai lưỡi ghim tận tâm can. Hãy lựa lời mà nói, hãy kéo họ vực dậy khỏi đống bùn lầy, hãy làm họ thay đổi góc nhìn, làm cuộc sống của họ nhiều màu sắc hơn và giúp họ thấy cuộc sống này thật đẹp biết bao nhiêu.

Đừng để những trường hợp đáng tiếc xảy ra như anh ấy, chắc chắn anh ấy ở trên đó cũng không muốn như vậy đâu.

“Đừng để tiếc nuối phải xảy ra, đến khi người ta chết rồi mình mới suy nghĩ về hành động lời nói và thương cảm cho một người mà mình tổn thương họ. Khi người ta còn chẳng bao giờ nhận được sự lắng nghe.”

Viết bởi Cẩm Tú

.

Leave a Comment