Những câu trích dẫn trong sách giáo khoa huyền thoại không thể nào quên nhasachvn

Những câu trích dẫn trong sách giáo khoa huyền thoại không thể nào quên Tại nhasachvn

TRÍCH DẪN HAY – NHỮNG CÂU THƠ, LỜI VĂN TRONG SÁCH GIÁO KHOA MÀ ĐẾN BÂY GIỜ BẠN VẪN CÒN BỒI HỒI?

Thơ văn Việt Nam, cũng giống như tiểu thuyết tình cảm, chứa đựng biết bao nỗi niềm cùng đồng cảm với độc giả. Hãy cùng ôn lại những trang sách thuở còn cắp sách nhé!

TRÍCH DẪN HAY - NHỮNG CÂU THƠ, LỜI VĂN TRONG SÁCH GIÁO KHOA MÀ ĐẾN BÂY GIỜ BẠN VẪN CÒN BỒI HỒI?

 

1. Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu,

Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,

Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:

– Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?…

(Bếp lửa – Bằng Việt)

2. Khi ta ở, chi là nơi đất ở

Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!

3. Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

(Tôi đi học – Thanh Tịnh)

4. Thu ăn măng trúc đông ăn giá

Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao

(Nhàn – Nguyễn Bỉnh Khiêm)

5. Đi đường mới viết gian lao

Núi cao rồi lại núi cao trập trùng

(Đi đường – Hồ Chí Minh)

6. Anh ném pao, em không bắt

Em không yêu, quả pao rơi rồi…

7. Muốn ăn cơm trắng mấy giò

Lại đây mà đẩy xe bò với anh.

8. Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

(Vội vàng – Xuân Diệu)

9. Long lanh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng

(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

10. Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau.

11. Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con, bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra.

(Cổng trường mở ra- Lý Lan)

12. Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy soi tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thề

Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai

(Đoạn trích Trao duyên, Truyện Kiều – Nguyễn Du)

13. Chừng ấy người trong bóng tối mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hằng ngày của họ…

14. Trong cái lặng im của Sa Pa, dưới những dinh thự cũ kĩ của Sa Pa, Sa Pa mà chỉ nghe tên, người ta đã nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, có những con người làm việc và lo nghĩ như vậy cho đất nước.

(Lặng lẽ Sa Pa -Nguyễn Thành Long )

15. Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đôi người xa lạ

Tự phương nào chẳng hẹn mà quen nhau

Súng bên súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!

(Đồng chí – Chính Hữu)

16. Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen, đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị…

(Hai đứa trẻ – Thạch Lam)

17. Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

18. Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc

19. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất…

20. Trên sông Đà

Một đêm trăng chơi vơi

Tôi đã nghe tiếng Balalaica

Một cô gái Nga mái tóc màu hạt dẻ

Ngón tay đan trên những sợi dây đồng…

(Tiếng đàn Balalaica trên sông Đà – Quang Huy)

21. Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ căm tức chưa xả thịt, lột da, nuốt gan uống máu quân thù. Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng.

22. Đưa người ta không đưa qua sống

Sao có tiếng sóng ở trong lòng

Bóng chiều không thắm không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.

(Tống biệt hành – Thâm Tâm)

23. Tác phẩm nghệ thuật nào cũng xây dựng bằng những vật liệu mượn ở thực tại. Nhưng nghệ sĩ không những ghi lại cái đã có rồi mà còn muốn nói một điều gì mới mẻ. Anh gửi vào tác phẩm một lá thư, một lời nhắn nhủ, anh muốn đem một phần của mình góp vào đời sống chung quanh.

Nghệ thuật không đứng ngoài trỏ vẽ cho ta đường đi, nghệ thuật vào đốt lửa trong lòng ta khiến chúng ta tự phải bước lên đường ấy.

(Tiếng nói của văn nghệ – Nguyễn Đình Thi )

24. Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ.

(Tiếng gà trưa – Xuân Quỳnh)

25. Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?

Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt

Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?”

(Nhớ rừng – Thế Lữ)

26. Tre xanh, xanh tự bao giờ

Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

Thân gầy guộc, lá mong manh

Mà sao nên lũy nên thành tre ơi

Ở đâu tre cũng xanh tươi

Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu…

(Tre Việt Nam – Nguyễn Duy)

27. Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà?

28. Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Dịch thơ:

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua – sân trước – một cành mai.

(Cáo bệnh, bảo mọi người – Mãn Giác thiền sư)

28. Tôi yêu em âm thầm không hy vọng

Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen

Tôi yêu em,yêu chân thành,đằm thắm

Cầu cho em gặp được người tình như tôi đã yêu em.

29. Chao ôi! Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi… toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là nhũng người đáng thương.

30. Anh đội viên mơ màng

Như chìm trong giấc mộng

Bóng Bác cao lồng lộng

Ấm hơn ngọn lửa hồng.

(Đêm nay Bác không ngủ – Minh Huệ)

31. Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu

Ngàn dâu xanh ngắt một màu

Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?

(Đoạn Sau phút chia li, trích Chinh phụ ngâm – Đoàn Thị Điểm)

32. Làm sao sống được mà không yêu,

Không nhớ, không thương một kẻ nào?

33. Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa

Xóa nhòa hết những điều em hứa

Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa

Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

(Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa – Lưu Quang Vũ)

34. Mình về mình có nhớ ta

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng

Mình về mình có nhớ không

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn

Tiếng ai tha thiết bên cồn

Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi

Áo chàm đưa buổi phân li

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay.

35. Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ

.