Những Dòng Tản Văn Hay Về Cha Mẹ

Những Dòng Tản Văn Hay Về Cha Mẹ Tại nhasachvn

CÁNH CÒ CÕNG NẮNG QUA SÔNG

“CHA, MẸ” hai tiếng gọi thực sự thiêng liêng và cao cả mà tưởng chừng như lại rất bình thường đối với những bạn cùng trang lứa của tôi thuở bé.

Tôi cũng có cha, mẹ nhưng họ chẳng thể cạnh nhau như hai chữ cha mẹ mà tôi vừa viết. Ngăn cách giữa họ là một dấu phẩy, hoặc có thể nó là một vách ngăn vô hình khiến cha tôi  và mẹ ly hôn từ lúc tôi chỉ là một giọt máu bé nhỏ vừa có chiến thắng đầu đời, tôi chiến thắng khoảng bốn mươi triệu người anh em khác. Thật vinh hạnh! Thế nhưng phần thưởng mà tôi nhận được chính là những đêm dài tràn ngập vô vọng và chìm vào tận sâu nơi nỗi đau của mẹ. Chúng dường như ảnh hưởng vào tâm hồn non dại của tôi, có lẽ vì vậy mà trong quá trình trưởng thành tôi rất hay buồn. Ngày ấy, mẹ tôi rời bỏ cha tôi vì cha tôi ngày đêm ăn chơi, thiếu trách nhiệm. Đó là những điều mà một đứa trẻ khi chỉ mới 7 tuổi đã được biết.

 

Những Dòng Tản Văn Hay Về Cha Mẹ

Ngày bé, tôi ao ước có cha như chúng bạn, tôi ước có thể được cha chở đi học, mua đồ ăn sáng cho và có thể khoe bông hoa điểm mười hay là được thấy ánh mắt đầy tự hào của cha khi tôi được học sinh giỏi. Hay chỉ đơn giản là được gọi một tiếng… cha, nhưng xa vời biết mấy. Từ nhỏ tôi đã thích vẽ, tôi luôn  mong lớn lên sau này có thể trở thành hoạ sĩ giỏi, để có thể vẽ khuôn mặt, dáng hình gầy gò của cha bằng tất cả những thương yêu, bằng một loại màu quý giá, là màu của nỗi nhớ nhung.

Năm tôi mười tuổi, mẹ tôi bước thêm bước nữa với mong muốn tôi cũng có đủ đầy mẹ cha như các bạn. Tôi cũng rất mừng vì cuối cùng mẹ lại có thể mở lòng và yêu thêm một lần nữa. Hẳn lần này mẹ đã yêu bằng cả những thương tổn và loang lổ những vết cắt trong trái tim còn hằn lại ở quá khứ.  Nhưng tôi lại có một nỗi buồn man mác nơi tim mình:

– Nếu mẹ đi lấy chồng, tôi sẽ ở với ai?

Sau cùng, vì thương mẹ mà tôi đã rời nhà, về sống cùng ông bà ngoại. Ngày mẹ lên xe hoa, có trời mới biết lòng tôi mong người nắm tay mẹ bước lên lễ đường là cha biết mấy, nhưng tôi không thể ích kỷ thế được, tôi tìm cho mình  một góc vắng, để những giọt nước mắt kìm nén được thoải mái rơi xuống, vỡ tan trên nền gạch. Tôi bất chợt thấy lạc lõng giữa đám đông hai họ, cảm thấy mình thật đáng thương, ý nghĩ đó theo tôi suốt ngần ấy năm cắp sách đến trường.

Có những đêm không ngủ được, tôi chạy ra sân ngồi trên băng đá lạnh ngắt, mắt hướng lên phía những ngôi sao xa thẳm trên bầu trời, lúc đó tôi hay tự hỏi Liệu cha có biết sự tồn tại của con không?Nếu biết  liệu cha có nhớ con không?” Tôi cứ thế ngày ngày tâm sự cùng những vì sao như tâm sự với người mà tôi rất yêu, tuy chưa bao giờ được biết đến. Trong trí tưởng tượng của tôi lúc ấy, cha là một người đàn ông có bóng lưng cao lớn đủ để che chở tôi qua những nỗi đau, qua vạn thử thách của cuộc đời, cha có đôi mắt sáng tựa sao trời và quan trọng là tôi nghĩ cha cũng hẳn rất yêu tôi.

Tận năm tôi mười bốn tuổi tôi mới biết mặt cha mình. Tôi bồi hồi, xúc động lắm. Khuôn mặt cha gầy gò, rất nhiều những nếp nhăn đã xuất hiện báo hiệu tuổi già, đôi bàn tay chai sạn sau những thăng trầm trong cuộc đời mình, bóng lưng cha in sâu vào tâm trí tôi. Mỗi lần nhìn thấy bóng lưng ấy, trong đầu tôi lại xuất hiện ý nghĩ “Có lẽ, cha là người cô đơn nhất.”

Cha già rồi đúng không? Sao cứ nói nhắc mãi những câu ngoài tai: “Con nhớ ăn cơm đầy đủ”, “Dạo này trời có mưa, đừng để bị cảm con nhé!”, “Xin lỗi con, con gái của cha, cha đã khiến con có một tuổi thơ chẳng đủ đầy về vật chất và cả thương yêu”. Nói thì nói thế, nhưng những câu ngoài tai ấy lại là niềm động lực an ủi xuất phát từ nơi tim của một người làm cha. Và tôi, tôi nguyện khắc ghi vào tận đáy lòng và nguyện trân trọng như linh hồn của chính mình.

Cha là một món quà, là một thiên thần có lòng bao dung nhất đối với tôi. Những ai còn cha, còn mẹ, xin đừng… đừng để cho hai trái tim ấy buồn lòng và khổ đau. Có một câu nói rất hay mà tôi muốn dành tặng bạn:

“Đến một ngày nào đó rồi bạn sẽ nhận ra, cha vẫn mãi là cha, là đấng sinh thành cho đến khi… Cha trở thành cả thế giới”

Khi ấy, cha bạn đã không còn nữa, bạn mới thực sự nhận ra, người mà mình mất đi không chỉ là cha mà là cả thế giới. Khi bé, cha cõng bạn đi, trước mặt bạn là những phương trời mới, còn sau lưng cha là cả thế giới.

“Cánh cò cõng nắng qua sông

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha

Cha là một dãi ngân hà

Con là giọt nước sinh ra từ nguồn.”

Hãy yêu cha khi còn có thể, hãy xin lỗi khi bạn phạm lỗi lầm và quan trọng nhất đừng để nước mắt của người đàn ông mạnh mẽ nhất cuộc đời bạn rơi! Chỉ có cha, mẹ là yêu bạn vô điều kiện. Khi bạn yếu lòng, mệt mỏi, đừng tìm ai cả… VÌ CHA LÀ TẤT CẢ

Viết bởi Tuyết Hồng

.

Leave a Comment