Review sách “Một lít nước mắt”

Review sách “Một lít nước mắt” Tại nhasachvn

MỘT LÍT NƯỚC MẮT – CUỐN NHẬT KÍ VỀ NGHỊ LỰC SỐNG VÀ CHỨA ĐỰNG “MỘT LÍT NƯỚC MẮT”

MỘT LÍT NƯỚC MẮT – CUỐN NHẬT KÍ VỀ NGHỊ LỰC SỐNG VÀ CHỨA ĐỰNG “MỘT LÍT NƯỚC MẮT”

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

“Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế.” Nghe câu nói này thật là nhẹ nhàng làm sao, làm tôi cũng tự hỏi mình đang sống vì mục đích gì, vì sao mà mình phải sống, đôi lúc tôi cũng có chung suy nghĩ với Aya.

Aya Kitou là một cô gái mười lăm tuổi luôn tràn trề lòng nhiệt thành của tuổi mà được coi đẹp nhất của mỗi người, lúc nào cũng vui vẻ, hòa đồng với mọi người nhưng đáng buồn thay là cô mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, vô cùng khó chữa – Thoái hóa tiểu não. Thoái hóa tiểu não là một trong những rối loạn do di truyền, mất dần khả năng đi lại, giao tiếp, nói chung là mất dần khả năng kiểm soát hệ vật lí và hiện nay chưa có biện pháp điều trị bệnh.

Đây là một câu chuyện có thật, là một cuốn nhật kí đầy nước mắt với ý chí chiến đấu chống lại bệnh tật của Aya, một nghị lực sống phi thường như loài hoa dại.

Cô vốn là một cô gái lạc quan, tươi vui, hòa đồng, hạnh phúc khi có gia đình với bố mẹ và các em của mình nhưng giờ đây cô bỗng cảm nhận được những diễn biến khác thường xảy ra trong cơ thể mình, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng hơn, suy tư hơn và tỉ suất nụ cười cũng ít hơn so với những ngày trước.

>>> 1001 cuốn sách hay Nghệ Thuật Sống Đẹp và Hạnh Phúc

Đây là một câu chuyện có thật, là một cuốn nhật kí đầy nước mắt với ý chí chiến đấu chống lại bệnh tật của Aya, một nghị lực sống phi thường như loài hoa dại.

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

Từ việc khó nhai thức ăn hơn đến việc di chuyển đi lại cũng khó khăn hơn, cô không thể điều khiển cơ thể mình dễ dàng như trước, đi lại cũng hay bị ngã nữa. Nhiều lúc cô cảm thấy bất lực vì tại sao mình lại không thể làm được những thứ theo ý mình một cách dễ dàng, nhiều lúc cô cũng đã khóc. Mẹ của Aya đã cảm nhận được điều không lành nên đã dẫn cô đến khám, nhưng chuyện gì tới thì cũng phải tới, ta không thể nào trốn tránh được, khi bác sĩ nói Aya mắc bệnh thoái hóa tiểu não, bệnh này không có cách chữa trị nên bây giờ để cải thiện một phần nào đó chỉ có vật lí trị liệu nhưng những biến chứng mà bệnh để lại sẽ khiến việc vật lí trị liệu trở nên khó khăn hơn.

Cô gái ấy mới chỉ có mười lăm tuổi, cái độ tuổi vẫn còn rất nhiều ước mơ hoài bão ở phía trước, tương lai đang rộng mở mà lại bị căn bệnh này cản bước, thật sự rất buồn.

Rồi dần dần cô sẽ không thể di chuyển một cách dễ dàng, sau đó phải ngồi xe lăn và cuối cùng là mất dần khả năng giao tiếp với mọi người, từng cử động đều như những vết dao cứa vào da thịt khiến nó gỉ máu, đã khó khăn lại còn vô cùng đau đớn nhưng cũng không vì vậy mà Aya từ bỏ, Aya sẽ cố gắng chống lại nó đến hơi thở cuối cùng.

“Vấp ngã ư? Chẳng vấn đề. Dẫu thế nào ta vẫn có thể đứng lên. Lúc vấp ngã hãy ngước lên nhìn bầu trời kia. Bầu trời xanh, bao la ngút ngàn tầm mắt. Có thấy nó đang mỉm cười với bạn không? Bạn đang còn sống.” Đúng vậy, bạn đang sống, đang hít thở bầu không khí ấy thì thật là hạnh phúc biết bao, vẫn còn thở là vẫn còn sống, Aya chẳng bao giờ đổ lỗi cho số phận, cho ông trời tại sao lại đối xử bất công với mình như vậy cả, thay vì đổ lỗi cho số phận thì cô gái nhỏ ấy sẽ cố gắng nhìn đời với một con mắt dịu dàng hơn, chậm từng chút để quan sát cảnh vật xung quanh được nhiều hơn. Cô ấy luôn nhìn mọi thứ với cái nhìn đầy lạc quan.

“Cuộc đời tôi như một bông hoa chưa nở, với tuổi xuân của mình, tôi muốn trân trọng nó và sẽ không ân hận.”

“Con người không thể sống mãi trong quá khứ, cố gắng sống hết mình cho hiện tại là quá đủ rồi…” Quá khứ dù có tươi đẹp đến đâu, có hạnh phúc ra sao thì chúng ta cũng không thể chìm đắm vào nó mãi thế được, dù hiện tại là khổ đau đấy, là nghiệt ngã đấy thì ta vẫn phải sống, vẫn phải dũng cảm đương đầu nhìn về phía trước.

Cô gái ấy mới chỉ có mười lăm tuổi, cái độ tuổi vẫn còn rất nhiều ước mơ hoài bão ở phía trước, tương lai đang rộng mở mà lại bị căn bệnh này cản bước, thật sự rất buồn.

Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee

Sau tất cả, Aya cũng chỉ là con người nên cũng có lúc cô yếu lòng, muốn gục ngã, muốn buông xuôi nhưng nhờ có những điểm tựa mà cô gái nhỏ ấy mới mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chẳng ai sống mà không cần những người bên cạnh cả vì như vậy sẽ cô đơn lắm.

Nằm trên giường bệnh với cơ thể héo mòn do căn bệnh quái ác đã hành hạ cô nhưng cô vẫn mỉm cười, mặc kệ những cơn đau đang hoành hành. Cô cười vì cô đã sống một cuộc đời ý nghĩa, giờ đây không phải hối tiếc điều gì, nếu có hối tiếc thì cũng chỉ là một chút thôi, cô cười vì bản thân mình đã mạnh mẽ, cô cười như để cảm ơn tất cả mọi người đã lo lắng và quan tâm chăm sóc cho mình trong suốt thời gian qua, cô cảm ơn như để động viên mọi người “Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi, đừng lo quá nhé!”

Cô ấy ra đi khi mới hai mươi lăm tuổi, cô ấy đã dành cả thanh xuân của mình để chiến đấu với bệnh tật, khi ra đi cô vẫn nở nụ cười trên môi, cô ra đi nhẹ nhàng như thế đó nhưng sao mà đau lòng quá!

“Mọi chuyện đã là quá khứ, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Chìm đắm trong quá khứ thì sao có thể tiến về phía trước. Nếu lùi hai bước ta phải tiến lên ba bước. Đó là cuộc sống.”

Tạm biệt Aya, tạm biệt cô gái nhỏ bé, em đã mạnh mẽ lắm rồi, giờ thì ngủ ngon giấc nhé!

Viết bởi Cẩm Tú

.