Suy nghĩ về câu nói Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn rất khó chữa nhasachvn

Suy nghĩ về câu nói Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn rất khó chữa Tại nhasachvn

Giở một trang sách nhỏ viết về cuộc đời, ta sẽ bắt gặp một câu nói của người Nga: “Nếu có hai cái bánh mì, tôi sẽ bán một cái để mua hoa hồng. Cả tâm hồn cũng cần phải được ăn uống.” Thật vậy, nếu có phần nhiều vật chất, tại sao ta lại không bồi đắp một nửa cho tâm hồn, làm cho nó trở nên phong phú hơn. Bởi lẽ nói như Nhà văn Pháp Misen Êkenđơ Moongtenhơ “Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn rất khó chữa”.

Suy nghĩ về câu nói Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn rất khó chữa

Vật chất và tinh thần là hai điều thiết yếu của mỗi con người trong cuộc sống. Mỗi chúng ta luôn theo đuổi sự thành công và thích thú trước giá trị của đồng tiền. Đó là nhu cầu về vật chất. Ta trót yêu bông hồng buổi sớm mai, âm thanh thánh thót của tiếng chim vào sáng sớm. Đó chính là tâm hồn. Cuộc đời con người là hành trình đi tìm và bồi đắp thêm sự giàu có về vật chất và sự nồng nàn cho tâm hồn. Nhưng không phải ai cũng may mắn sở hữu được một khối vật chất khổng lồ hay sự dào dạt về tình cảm.

Bài văn mẫu Nghèo nàn về vật chất tức là sự thiếu thốn về của cải, tiền bạc, tài chính. Họ là những người không có ăn, có mặc, vô gia cư, không nơi nương tựa. Hoặc những mảnh đời không còn khả năng lao động được. Những hoàn cảnh ấy vô cùng đáng thương, tội nghiệp. Nghèo về vật chất thật ra cũng khiến ta phải suy nghĩ. Những hoàn cảnh đáng thương ngoài kia hằng ngày phải vật vã để kiếm sống. Nhiều người làm việc cật lực, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cũng chỉ mong rằng chiều nay gia đình không bị đói; chắt chiu từng đồng để đóng tiền cho con đi học. Cái nghèo bám lấy cuộc sống làm cho họ không thể sống thoải mái được. Họ làm sao có thể tận hưởng sự bình thản cho tâm hồn khi tận hưởng một bữa ăn ngon vẫn còn là một điều quá xa vời.

Tâm hồn là một phần quan trọng khiến con người được là người với nghĩa đầy đủ nhất chứ không phải là một cỗ máy không cảm xúc, không niềm tin, hy vọng…Nghèo nàn về tâm hồn là sự đơn điệu, tẻ nhạt và cô độc của tâm hồn con người. Dường như họ thường nghiêng về xu hướng tiêu cực hay còn gọi là ích kỉ, vô cảm. Khác với những tâm hồn phong phú và dạt dào lòng yêu thương, tâm hồn khô cằn thường sống khép kín, ngại tiếp xúc, giao tiếp và hòa đồng với mọi người xung quanh. Họ thờ ơ trước sự biến thiên của thế giới, ít quan tâm suy nghĩ đến mọi người thậm chí là sự buông thả chính mình.  Điều này cực kỳ nguy hiểm và cần phải chữa trị.

Bạn biết không? Nhiều người vẫn muốn suy nghĩ lạc quan, muốn có một tâm hồn yêu đời và tràn đầy hạnh phúc. Nhưng sự thiếu thốn về vật chất đã khiến họ phải kiệm đi những nụ cười, sống ích kỷ một chút để dành được cái ăn, cái mặc. Còn một số người lại quá vô cảm thờ ơ với mọi thứ xung quanh dần dà sẽ dẫn đến trầm cảm, cuộc đời sẽ mất ý nghĩa đi nhiều. Vật chất và tâm hồn đều quan trọng cả. Nhưng tại sao nhà văn Pháp Misen Êkenđơ Moongtenhơ lại cho rằng: “Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn rất khó chữa”?

Tâm hồn là một phần quan trọng khiến con người được là người với nghĩa đầy đủ nhất chứ không phải là một cỗ máy không cảm xúc, không niềm tin, hy vọng…

Hiện nay, nhà nước đã có những biện pháp để giúp đỡ cho những người vô gia cư, không nơi nương tựa, những trẻ em mồ côi, người già neo đơn hoặc khuyết tật. Chính sự giúp đỡ của nhà hảo tâm, tổ chức từ thiện đã giúp họ có thêm động lực để sống và tiếp tục cố gắng. Những trẻ em mồ côi kia biết đâu sau này sẽ trở thành người có ích, thành đạt. Khi đó, cái nghèo sẽ không còn nữa, thay vào đó sẽ là cuộc sống đầy đủ, ấm no hơn. Chỉ cần con người có sự cố gắng, biết nắm bắt cơ hội, thêm một chút may mắn thì nhất định sẽ thành công.

Nhưng sẽ thật bất hạnh nếu như tâm hồn bị lụi tàn. Nếu như trong thời đại dịch Covid đang hoành hành, sự thờ ơ của mọi người sẽ khiến cho thế giới trở nên hoảng loạn. Sống mà thiếu sự yêu thương thì thật là vô nghĩa. Một số người có thói quen sống khép kín, từ bỏ nhiều mối quan hệ và đóng cửa trái tim. Một ngày nào đó cánh cửa ấy sẽ mãi mãi đóng chặt và chẳng có chiếc chìa khóa nào có thể mở được. Trái tim sẽ bị nhốt mình trong sự cô độc. Hay có những người ban đầu rất lạc quan, yêu đời nhưng vì chuyện gì đó mà trở nên thay đổi. Đó có thể là một cú sốc lớn về tinh thần. Bạn biết không. Trái tim chúng ta cũng từng chan chứa tình yêu thương. Nó âm thầm nuôi dưỡng hạnh phúc bằng tình cảm chân thành. Nhưng bỗng một ngày hạnh phúc bị gió cuốn đi, trái tim bất lực gục ngã. Lúc đó nó nhận ra có những việc không thể đến từ một phía mà thành. Khi ấy, con người sẽ thế nào. Chán nản, suy nghĩ tiêu cực, chán ghét mọi người cũng như cuộc sống. Ta có cố gắng thế nào cũng khó có thể thoát ra được cái quẩn quanh của những tiêu cực trong cuộc sống.  Bởi một tấm gương đã vỡ dù đã gắn lại nhưng những gì phản chiếu vào mắt ta vẫn là những vết nứt chằng chịt.

Khó khăn là vậy nhưng cũng chưa hẳn không có cách để chữa trị. Trước hết ta cần phải lan tỏa yêu thương. Nếu như ta tồn tại trên cõi đời này với một tâm hồn sắt đá thì khi chết đi chẳng để lại gì cho đời. Nhưng nếu ta dùng tình thương để lan tỏa tình thương thì phải chăng ta đã để lại cho đời một chút vị ngọt của tâm hồn. Hận thù lúc nào cũng kéo theo hận thù, bạo động sẽ sinh ra bạo động, chỉ có tình yêu mới làm phát sinh tình yêu. Mỗi chúng ta hãy đóng góp một phần nhỏ để giúp cho những con người đang đi vào ngõ cụt có thể tìm đường giải thoát.  Và rồi sau tất cả, hãy yêu thương chính bản thân và nuôi dưỡng tâm hồn ta trở nên phong phú. Nếu ta không tự yêu thương bản thân mình thì sao dám đòi hỏi tình thương từ người khác. Hãy sống chậm lại và thưởng thức những giá trị tinh túy, thiết thực nhất của cuộc đời để thấy rằng thế giới này thật đáng sống.

Giá trị vật chất và tâm hồn đều đáng quý. Chúng cần được đi đôi với nhau và không thể tách rời. Muốn nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp, điều cần nhất là phải có đời sống vật chất tương đối đầy đủ. Đôi khi chính sự chật vật của vật chất sẽ làm cho đời sống tinh thần của ta bị bó buộc nặng nề. Ta cũng không nên vì tiền bạc, vật chất, mải mê kiếm tiền mà quên đi những điều ý nghĩa trong cuộc sống, những người thực sự yêu thương mình. Đừng đề cao vật chất để rồi chính tâm hồn ta cũng đang tàn lụi ngay khi còn sống. Nhưng nếu quá đề cao đời sống tinh thần mà không chịu phấn đấu để cuộc sống trở nên đầy đủ thì chẳng thể nào có một cuộc sống trọn vẹn.

Người trong khốn cùng vẫn có ngày mai tươi sáng đang đón chờ phía trước. Hãy sống hết mình, hãy từng giây từng phút hưởng thụ của cuộc sống. “Hãy sống thật hạnh phúc khi bạn còn đang sống bởi vì chỉ có một lần sống duy nhất trong đời mà thôi” (Ngạn ngữ Scotland).

Viết bởi Đặng Vũ Quỳnh Như 

.